RỐI LOẠN TIỀN ĐÌNH MÃN TĨNH KHÔNG CHỪA MỘT AI

17/02/2017 74 Lượt xem

Một ngày quay cuồng với công việc và gia đình khiến sức khỏe mình giảm đi nhanh chóng dù mới ngoài 30. Mình biết bản thân bị rối loạn tiền đình mãn tính sau một lần ngất xỉu phải vào viện. Căn bệnh này sẽ kéo dài dai dẳng, mình biết, mình phải sống chung với nó và mình đã tìm ra những cách riêng cho mình.

Xã hội hiện đại, người phụ nữ không chỉ phải lo toan gia đình mà còn phải tất bật với công việc. Mình không ngoại lệ. Một người phụ nữ ngoài 30 tuổi, 2 con nhỏ, may mắn là 2 vợ chồng đều có công việc ổn định. Nói là hơn nhiều nhà khác cũng không quá, nhưng cuộc sống bộn bề khiến mình ngày càng cảm thấy mệt mỏi và áp lực.

Hiện nay, dân văn phòng cũng không nhẹ nhàng như nhiều người nghĩ, chỉ ngồi và ngồi, cuối tháng nhận lương. Dân văn phòng, đặc biệt là phụ nữ luôn có hàng ngàn công việc không tên và có tên. Quay cuồng cả 1 ngày, tối về lại chăm chồng, chăm con. Mình thấy mệt nhoài, thở không ra hơi. Tuy nhiên, chồng mình cũng không giúp đỡ gì nhiều.

Công việc văn phòng hết sức bận bịu

Những dấu hiệu đầu tiên của rối loạn tiền đình mãn tính mình gặp phải là chóng mặt, hoa mắt, công việc đình trệ, tất nhiên vì thế mà ngày nào sếp cũng tức giận và mắng mỏ. Mình cũng như bao người khác nghĩ đơn giản do mệt mỏi mà thôi. Nhưng có vẻ mọi chuyện nghiêm trọng hơn thế. Mình gặp phải tình trạng chao đảo, hoa mắt, đứng không vững và buồn nôn từ ngày này qua ngày khác. Dù mình đã thử uống hoạt huyết dưỡng não nhưng vẫn chẳng hiệu quả. Bận bịu suốt mình mặc triệu chứng đó, vì mình chưa bao giờ nghĩ nó to tát cả.

Một ngày giữa tháng 8 của 2 năm trước, trời nắng chang chang, mình đang đi trên đường thì mắt hoa lên rồi ngất xỉu. Mọi chuyện diễn ra hết sức bất ngờ, chỉ đến khi mình tỉnh lại trong bệnh viện mới biết bản thân vừa gặp chuyện gì. Ai cũng nghĩ mình bị cảm nắng nhưng thấy mình mãi chưa tỉnh nên họ quyết định đưa mình vào viện. Kết quả chẩn đoán đưa tới, mình mắc bệnh rối loạn tiền đình mãn tính. Mình rất sợ, sợ những thứ bệnh thuộc về mãn tính. Trong quãng thời gian nằm viện hồi sức, mình nghĩ nhiều về gia đình, về tương lai con cái, và về sức khỏe của mình. Chồng và các con đều rất lo lắng, mình hiểu rằng sức khỏe có thể dùng để kiếm tiền, nhưng tiền chưa chắc đã mua lại được sức khỏe.

Mình từng ngất xỉu vì bệnh rối loạn tiền đình

Từ đó đến giờ mình đặc biệt thấm điều đó và mình đã đưa ra phương pháp chữa bệnh riêng cho mình. Rối loạn tiền đình mãn tính không thể tự khỏi, nó sẽ kéo dài dai dẳng và tần suất xuất hiện cao. Thật ra mình vẫn gặp phải tình trạng ngất xỉu nhưng mà ngày càng ít. Mình sống không còn quá quan trọng công việc như trước, mình sẵn sàng dành thời gian chăm sóc cho bản thân và làm những thứ mình thích. Căng thẳng chính là chất xúc tác khiến bệnh nặng thêm. Mỗi sáng sớm, không còn là những quãng thời gian tất bật nấu nướng và vội vã mà là lúc mình thư thái chạy bộ và tập thể dục. Một lối sống tốt, một tinh thần sảng khoái, và theo đó bệnh cũng vơi dần. Nhưng có lẽ không nói tới các loại thuốc điều trị thì thiếu sót quá. Đúng là thuốc hoạt huyết dưỡng nào không đủ để chữa bệnh đâu, thuốc Tây cũng không quá hiệu quả, mọi thứ chỉ chuyển biến khi mình sử dụng thảo dược. Không biết đó là do cơ địa của mình hay gì, nhưng chỉ sau đúng 1-2 tháng uống hiệu quả gấp đôi nửa năm trời uống thuốc Tây. Đó là những trải nghiệm thực tế của mình về cuộc sống thực sự mà người phụ nữ hiện nay nên sống. Hãy cố để hạn chế mắc bệnh, nếu đã mắc bệnh mãn tính thay vì than thở hãy tìm cách sống chung với nó.

Mình lựa chọn cách sống khỏe

Gửi bình luận

Hội đồng cố vấn